Đường huynh cũng không nói rõ được con báo tử này rốt cuộc có lai lịch gì, nói đến đây thì ngừng lời, khẽ thở dài: “Tóm lại con báo tử này rất kỳ quái, không làm hại người cũng không sợ người, có lẽ là thú cưng của nhà quyền quý nào đó vô tình chạy lạc ra ngoài.”
Phu nhân vô cùng tán đồng, đang định gật đầu phụ họa thì thấy đường huynh đổi giọng, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Không nói chuyện này nữa, đường muội, muội đã về rồi thì mau vào nhà đi. Lão tổ tông... e là thật sự chỉ còn mấy ngày nữa thôi.”
“Lão tổ tông thật sự...?” Sắc mặt phu nhân đại biến, vội nói: “Ta từ Kinh đô mang về không ít đan dược quý giá, có lẽ vẫn có thể thử xem sao?!”
Đường huynh chậm rãi lắc đầu, nửa nhẹ nhõm nửa đau buồn: “Trừ phi có thể trộm được tiên đan trên trời để tục mệnh, nếu không thì cũng chỉ phí công thôi. Lão tổ tông đây là đại hạn tương chí, không phải thuốc thang có thể cứu được.”




